| |
Tiếng nhạc dạo đầu chấm dứt bằng dàn nhạc vĩ cầm đánh thức chàng thanh niên . Sau một đêm dài suy nghĩ miên man để đương đầu với hoàn cảnh, chàng đã chiến thắng sự khủng hoảng tình cảm và tâm hồn đang bình thản trở lại, cũng như cơn bão tuyêt sau khi gầm, rú, rít cũng đã chấm dứt đêm qua. Trong sự yên lặng tuyệt đối của buổi bình minh, chàng nhìn qua cửa kính của căn nhà trắng, nằm trên đỉnh đồi phủ một màu trắng, theo vết con dốc dài trắng, chạy xuyên qua cánh rừng Bach dương thân nhỏ khẳng khiêu, còn trơ cành bọc những mảnh áo trắng, dẫn đến Ngũ Hồ cũng một máu trắng. Tất cả cảnh vật đang được bao phủ một màu trắng xóa tuyết non như một cánh đồng tuyết trắng mênh mông bất tận trải dài tới tận chân trời . Từ nơi xa xăm tĩnh lặng đó, xa xa ở giữa hồ bát ngát, tiếng hát Hà Thanh Lịch cất lên nhẹ bỗng lan dần đến, gợi chàng trai nhớ đến kỷ niệm yêu đương xưa . Tình tiết dồn dập nổi lên từ từ, dâng lên từng đợt như những cơn sóng ngầm, gầm gừ qua lại càng lúc càng gần hơn, càng lúc càng
|
|
|
|